Muốn yêu anh em phải chủ động “cầm cưa”.

Nhưng chuyện là thực sự từ lúc gặp nhau, anh chưa bao giờ chủ động nhắn tin hay gọi điện cho em. Anh cũng chưa bao giờ chủ động mời em sang nhà anh chơi. Nhưng khi em và anh gặp nhau nói chuyện trực tiếp thì anh là rất quan tâm em, hỏi chuyện và cười nói với em như rất thân thiết. Bố anh nói với bố em là bảo em tán anh vì anh thích em nhưng anh không dám nói.

Em chào chương trình cửa sổ tình yêu, em là Nxxxx, sinh năm 1993, đến từ Hải Dương. Em đang sống và làm việc tại Hà Nội. Bố mẹ em đều là công chức nhà nước, làm việc ở Hải Dương. Câu chuyện của em cần được tư vấn như sau:

Tết năm 2015, em thực tập tại công ty bố. Ở công ty có một chú là đồng nghiệp của bố em. Chú rất ưng ý em nên tết âm chú đã dẫn cả gia đình đến nhà em chơi để giới thiệu cho con trai chú. Anh sinh năm 1992, sống và làm việc ở Hà Nội. Anh đã tốt nghiệp thạc sĩ ngành quản trị nhân lực tại Pháp. Gia đình anh giàu có, mua chung cư ở Hà Đông, anh có xe hơi riêng. Bố anh làm cùng công ty với bố em, mẹ anh là dược sĩ, dưới anh còn có một em gái.

Lần đầu gặp anh, em nhận thấy anh hiền lành, ngoan ngoãn, tử tế và đứng đắn. Ngoài ra anh cũng là em họ của bạn thân em. Sau đợt tết âm đó, em cũng thường xuyên gặp nhau do em và bạn thân có đi chơi cùng nhau nên anh cũng hay đi cùng. Tết dương 2016, gia đình cũng đến nhà em chơi.

Đợt tết âm 2016 vừa rồi, gia đình em và gia đình anh tổ chức ăn uống với nhau để gắn kết thêm tình cảm cho chúng em. Bố mẹ anh rất hài lòng về em. Thậm chí bố anh còn thường xuyên gọi điện cho em mời em sang nhà chơi. Chú còn bảo em là cô chú ủng hộ em và anh rất nhiều.

Nhưng chuyện là thực sự từ lúc gặp nhau, anh chưa bao giờ chủ động nhắn tin hay gọi điện cho em. Anh cũng chưa bao giờ chủ động mời em sang nhà anh chơi. Nhưng khi em và anh gặp nhau nói chuyện trực tiếp thì anh là rất quan tâm em, hỏi chuyện và cười nói với em như rất thân thiết.

Bố anh nói với bố em là bảo em tán anh vì anh thích em nhưng anh không dám nói. Bố em nói với em là do bố mẹ anh quản lý anh chặt chẽ từ bé nên anh không được thể hiện sự tự quyết định của chính mình. Vậy là mọi chuyện tình cảm của anh đều do bố mẹ anh giật dây và quyết định.

Hiện giờ em không biết phải làm sao vì nếu em từ chối thì bố em ở công ty sẽ ngại với đồng nghiệp, nếu em đồng ý thì em sẽ phải là người cầm cưa tán anh, hơn nữa em không rõ tình cảm của anh với em là thật hay chỉ là diễn kịch trước bố mẹ anh cho bố mẹ anh hài lòng hay anh thích em mà không dám nói. Em thực sự không biết xử lý chuyện này ra sao. Em xin được sự giúp đỡ của chương trình cửa sổ tình yêu ạ!

Em xin cám ơn chương trình.

Em thân mến!

Theo cơ chế tâm lý, khi một người có tình cảm với ai đó, tất yếu sẽ nảy sinh cảm giác nhớ nhung, muốn gặp gỡ, trò chuyện, muốn được chia sẻ, thổ lộ tình cảm… Em và chàng trai đó quen nhau cả năm rồi, anh ấy mặc dù là người không có chính kiến, lệ thuộc chặt chẽ vào bố mẹ thế nhưng cũng đã 25 tuổi rồi, lại là người học rộng, từng đi nước ngoài du học, có nhiều cơ hội để giao lưu, tiếp xúc với nhiều người, thật khó tin được việc anh ấy có tình cảm thực sự với một cô gái mà lại không dám chủ động nhắn tin, gọi điện lấy một lần. Vì thế, rất có thể việc anh ấy tỏ ra thân mật, vui vẻ với em chỉ là để làm vui lòng gia đình anh ấy mà thôi.

Thế nên nếu như em có tình cảm với chàng trai này, có lẽ là em phải chủ động tán tỉnh, chinh phục anh ấy. Mặc dù bản thân anh ấy có nhiều ưu điểm: có học thức, ngoan ngoãn, hiền lành, tử tế, gia đình có điều kiện nhưng với sự lệ thuộc sâu sắc vào gia đình, không có khả năng tự quyết định những vấn đề cá nhân như vậy thì thật khó để anh ấy có thể lo toan, bảo vệ gia đình, vợ con trước những khó khăn trong hôn nhân sau này. Không biết bố mẹ anh ấy có xu hướng can thiệp sâu vào cuộc sống của con cái, cũng như mọi hoạt động quyết định khác của con hay không nhưng nếu điều này xẩy ra có lẽ em cần cân nhắc chuyện tình cảm này vì như vậy cuộc sống hôn nhân của em cũng sẽ bị lệ thuộc vào bố mẹ rất nhiều. Em hãy suy nghĩ kĩ trước khi quyết định nhé.

Có thể khi em quyết định từ chối sự gán ghép của gia đình hai bên, sẽ khiến bố em khó xử, nhưng còn hạnh phúc thậm chí là tương lai của em? Thiết nghĩ, mối quan hệ giữa hai người đồng nghiệp chân chính phải dựa trên uy tín nghề nghiệp cũng như nhân cách, phẩm chất cá nhân của người đó, chứ không phải dựa trên việc mang hạnh phúc cả đời của con cái ra làm  vật trao đổi. Tin rằng nếu họ thực sự là đồng nghiệp tốt, là người hiểu chuyện, sẽ không vì chuyện này mà làm ảnh hưởng đến hòa khí. Em hãy cảm nhận những cảm xúc những rung động thực sự của mình và làm theo những gì trái tim mách bảo em nhé

Chúc em sáng suốt!